CÓ NHỮNG TỘI LỖI TÍCH LŨY MÀ NHIỀU NGƯỜI ĐÃ PHẠM PHẢI ( Tiếp Theo )
TỘI ÐỐI XỬ TÀN NHẪN VỚI NGƯỜI TÔI TỚ, GIÚP VIỆC TRONG NHÀ:
Việc đối xử tàn tệ đối với kẻ ăn người ở trong nhà thường rất phổ biến
tại Việt Nam chúng ta. Nhiều người hàng ngày siêng năng tới nhà thờ hay
chùa cầu nguyện. Ðứng trước tượng Phật hay Chúa, họ xít xoa, rên rỉ, van
lạy khẩn cầu vô cùng thiết tha, cung kính lễ bái tu hành...
Nhưng khi bước chân về đến nhà là họ quát tháo người tôi tớ om sòm, mỗi
lần không hợp ý điều gì về người làm là họ chụp ngay một vật trước mặt,
bất kể là vật gì, cái chổi, cây cuốc, khúc cây, thậm chí con dao họ
cũng vung vẩy rượt đuỗi người ở để trừng trị họ. Nhiều chủ nhà dùng lửa
bếp đốt da thịt người giúp việc, kẻ tôi tớ trong nhà vì nghi họ ăn vụng
trong bếp hay có khi sẩy tay làm bể cái chén hoặc giặt cái áo của chủ
không sạch vân... vân...
Năm 1950, tại cố đô Huế đồng bào trong
vùng đã chứng kiến cảnh tượng rất dã man một người chủ nhà nổi tiếng
tàn ác đã trói người tôi ở của ông ta vào gốc cây nhãn và hành hạ đánh
đập người ấy đến ngất xỉu vì nghi họ là kẻ đã ăn cắp tiền của ông: Năm
ngày sau người ấy uống thuốc rầy tự vận vì quá uất ức. Nhà chức trách
theo lời tố cáo của đồng bào đã mỡ cuộc điều tra và biết được số tiền bị
mất chính là do người con trai của chủ nhà lấy: Người chủ nhà bị bắt
giam nhưng sau trở thành như ngây dại nên cho về nhà. Riêng người con
trai của ông ta trước đó học trường Khải Định, bỏ học đã theo bè bạn ăn
chơi lêu lỗng và còn liên hệ tới một vụ trộm tại một cửa tiệm ở đường
Trần Hưng Đạo Huế. Bỏ xử tù giam, trong tù anh ta dùng mảnh chai cắt
mạch máu ở cổ tay tự vẫn. Người cha từ đó như điên dại, rượu chè be bét
và một hôm người nhà thấy ông nằm chết bên gốc cây nhãn, nơi mà trước đó
mấy năm ông đã tra tấn hành hạ người tôi tớ của ông đến nổi nạn nhân
uất ức phải tự tử.
Những người giúp việc, làm tôi tớ trong nhà
luôn luôn là nạn nhân của sự bóc lột sức lao động không thương tiếc của
chủ nhà và con cái chủ nhà. Nhiều người làm kẻ giúp việc cho một gia
đình có đến 6, 7 người: hai vợ chồng chủ nhà và 5 người con. Nếu những
người trong gia đình này không có lòng nhân thì đó là điều bất hạnh cho
kẻ vào giúp việc. Người ấy sẽ trở thành kẻ nô lệ cho từng thành viên
trong gia đình này. Mỗi ngày người ấy phải lo chu toàn hàng khối công
việc nào nấu ăn, giặt rửa, lau nhà quét dọn, ủi áo quần, giữ con, công
việc liên tục không ngưng nghỉ. Vậy mà người ấy còn bị mắng nhiếc la
rầy, đánh đập vô cùng khốn khổ. Chúng ta vẫn tưởng rằng thời đại văn
minh này không còn hình ảnh sự việc khổ đau ấy nữa, nhưng không tại đất
nước quê hương mình tình trạng ấy vẫn xảy ra. Bao lâu những người nghèo
khổ nơi nông thôn lên tỉnh còn nhiều, chỉ mong có miếng ăn đủ nuôi sống
mình qua ngày thì những người đi ở đợ ấy vẫn còn nhiều. Bao lâu mà những
kẽ có tiền bạc nhưng không có lòng nhân còn nhan nhãn trong đời thì
dưới mắt họ những kẻ tôi tớ trong nhà chỉ là những dụng cụ để họ sử đụng
như cái máy chớ không có tình người. Bao lâu mà chúng ta còn tới chùa,
nhà thờ cầu nguyện thì ta cũng đừng quên cầu nguyện cho những kẻ khốn
cùng này mau thoát khỏi những gia đình hung ác và gặp được những gia
đình đầy mối thiện tâm.
Trong cuốn Quốc văn giáo khoa thư ngày
xưa có một bài học thuộc lòng rất hay về một ông quan nhân từ: Một hôm
gần tới giờ vào triều, ông quan áo mão chỉnh tề chờ người giúp việc bưng
tô cháo lên để ăn sáng. Vì sợ chậm trể nên người giúp việc hối hả khiến
tô cháo nóng đổ lên áo quan. Ông quan thay vì tức giận quát mắng người
ấy thì ông lại nhẹ nhàng hỏi: “này Con có bị phỏng hay không?”.
Nguồn: Đoàn Văn Thông
No comments:
Post a Comment