Tuesday, August 20, 2013

Nghệ thuật phóng sanh (đọc xong,xin chia sẽ)

Ai cũng biết phóng sanh thục mạng
là việc làm sinh phước, biểu hiện của
lòng từ bi.
Hiện nay, phóng sanh không còn là
việc làm của một riêng ai mà khá phổ
biến, lan rộng trong quần chúng với
mong muốn rằng việc làm của mình
sẽ sanh phước đức, bạt trừ nghiệp
chướng, kéo dài thọ mạng... Cũng vì
thế mà phóng sanh trở thành một
pháp biểu hiện lòng từ bi. Tuy nhiên,
từ bi của đạo Phật luôn gắn liền với
trí tuệ, có như thế từ bi mới đúng
pháp.
Trong tất cả các việc làm, người ta
đều quan tâm đến yếu tố nghệ thuật.
Và việc phóng sanh cũng vậy, phóng
sanh đúng pháp chính là một nghệ
thuật.
Khi phóng sanh trở thành phong trào
Những ngày lễ lớn như Phật đản, lễ
Vu lan mọi người chen chân đi mua
cá, chim, ốc... để phóng sanh. Tranh
nhau mua và hút hàng đến mức
những chủ hàng cơ hội tăng giá thế
mà các loài chúng sanh ấy vẫn không
đủ để cung ứng. Thế là không ai nói
với ai, cứ chuẩn bị đến các ngày lễ ấy
mọi người lại đi tìm các ông chủ để
“đặt hàng”. Mọi người đặt tiền trước
để có cá, có chim... đến ngày lễ mà
phóng sanh.
Trước nhu cầu của khách, các chủ
hàng lại tăng cường thu gom sản
phẩm. Rồi những người bẫy chim,
chài lưới lại tăng cường đánh bắt
suốt ngày đêm để cung cấp các loài
sinh vật cho chủ hàng. Như thế các
giống cá, chim, ốc bị khai thác một
cách bừa bãi và tận thu từ loài lớn
đến loài nhỏ dẫn đến hậu quả là một
số loài đứng trước nguy cơ tuyệt diệt.
Chúng sanh kêu khổ
Các ngày lễ lớn, mùa hội phóng sanh
thì ai ai cũng hân hoan vui mừng.
Thế mà các loài cá, chim lại than thở
vì quá khổ.
Đang sống yên lành lại có người đến
đặt bẫy, dùng lưới để bắt giam trong
lồng, trong chậu mấy ngày liền.
Không gian chật hẹp, thức ăn không
có, tranh nhau ngoi ngóp... Đến ngày
đem ra chợ, qua tay người khác lại
mang đi hàng chục cây số. Rồi phải
đợi đến làm lễ cầu nguyện xong
chúng mới được thả ra. Có một điều
quan trọng thật đáng lo là nơi các
sinh vật ấy được thả ra lắm khi là
một môi trường không phù hợp với
chúng. Cá ao hồ đem thả ở sông;
chim sống trong ruộng rẫy ở nông
thôn lại đem thả ở vùng thành phố...
Môi trường sống của chúng không
phù hợp, sức khỏe của chúng bị suy
giảm sau nhiều ngày giam cầm, thế
là có không ít chúng sanh chết hoặc
đuối sức sau khi phóng sanh.
Nghệ thuật phóng sanh
Thấy rõ cảnh ấy, chúng ta cần phải
suy nghĩ lại về việc làm của mình.
Trước hết, phóng sanh không phải là
phong trào, thấy người khác làm liền
bắt chước. Hơn nữa phóng sanh
không nhất thiết phải vào ngày lễ
lớn. Nghệ thuật phóng sanh đơn giản
là trong mọi hoàn cảnh ta đều có thể
thực hành phóng sanh như cứu tổ
kiến bị trôi theo dòng nước, giúp con
giun đất đang nằm ở chỗ đất khô
quằn quại tìm được chỗ trú ẩn, hay
đi chợ gặp mấy con cá đang còn
sống, đi đường gặp chú chim vừa mới
mắc bẫy... ta mở lòng từ bi mua
chúng và đưa đến thả đúng môi
trường sống của chúng.
Ngoài ra, muốn tăng trưởng phước
báu, thọ mạng dài lâu, không bệnh
tật thì hàng ngày cần thực hành
pháp ăn chay, niệm Phật.
Phóng sanh cần phải tùy hoàn cảnh,
điều kiện và quan trọng hơn hết cần
phải được soi tỏ bằng trí tuệ nhằm
mang đến sự sống đích thực cho
chúng sanh. Có như vậy phóng sanh
mới đúng pháp, mới thể hiển được
lòng từ bi nhiệm mầu của đạo Phật.
(Lãn Sư)

‪#‎anhvu‬