Tuesday, June 18, 2013

TỰ TẠI PHI THA TẠI

TỰ TẠI PHI THA TẠI



TRÊN THẾ GIỚI MỖI NGÀY MỌI CHUYỆN ĐỀU BIẾN. LOÀI NGƯỜI, VẠN VẬT, THỜI GIAN, KHÔNG GIAN ĐỀU BIẾN.

Mùa này đáng lẽ không mưa, song lại mưa; đó là khí hậu bất thường. Do có nhiều nhân duyên đặc thù nên nó mới biến. Như núi lửa bộc phát là vì lòng đất tích chứa áp lực lên khối đất bên trên quá lớn; đó cũng gọi là biến. Con người thất thường thì ta gọi là điên (bịnh thần kinh). Khí hậu thất thường thì ta gọi đó là bịnh thần kinh của khí hậu; chắc chắn là có chuyện bất thường xảy tới. Ðó đều không phải là hiện tượng tốt.

Trong lúc này, đủ thứ tai ương, tật bịnh phát sinh, mình cần phải dụng công tu hành, PHẢI BIẾN ĐIỀU U TỐI THÀNH ĐIỀU KIẾT TƯỜNG, PHẢI LÀM CHO TAI HỌA TRỞ THÀNH BÌNH AN. NẾU MÌNH KHÔNG TU CHO TỐT THÌ KHI KHÍ HẬU THAY ĐỔI, MÌNH CŨNG THAY ĐỔI THEO! KHI CON NGƯỜI BIẾN ĐỔI VỀ TÂM LÝ THÌ NHIỀU VẤN ĐỀ PHÁT SINH. Nên kẻ học Phật Pháp, lúc có sự biến hóa phát sinh thì phải đặc biệt dụng công tu hành, hoặc là niệm Phật cho nhiều, hoặc là trì chú, tụng kinh cho nhiều. Khi có sức lực thì phải ráng làm nhiều chuyện tốt lành, bởi:
"Ðức đại oan nghiệp tiêu."
(ĐỨC LỚN THÌ OAN NGHIỆP MỚI TIÊU TRỪ ĐƯỢC.)

Ở VÀO THỜI KHÔNG BÌNH THƯỜNG THÌ MÌNH PHẢI "TÙY DUYÊN BẤT BIẾN", THEO DUYÊN MÀ KHÔNG THAY ĐỔI. ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT LÀ ĐỪNG SINH LÒNG NÓNG GIẬN, VÌ NÓNG GIẬN THÌ TỪC LÀ BIẾN, LÀ THAY ĐỔI. Con người muốn liễu sinh tử thì phải chịu nỗ lực.

NỖ LỰC TỨC LÀ SAO?
NGHĨA LÀ BẤT CỨ LÀM VIỆC GÌ ĐỀU PHẢI HẾT SỨC CHÂN THẬT. KHI GẶP ĐIỀU TAI HỌA, CHUYỆN NGHỊCH Ý, RẮC RỐI THÌ ĐỪNG ĐỘNG TÂM, ĐỪNG SINH LÒNG BỰC TỨC, NÓNG GIẬN. ĐÓ TỨC LÀ NUÔI DƯỠNG CÁI TÁNH TRỜI, TÁNH ĐẤT TRONG NGƯỜI MÌNH. Làm đặng như vậy thì có thể vá trời lấp biển, trở thành kẻ chân chánh tu Ðạo, chân chánh học Phật, cầu Pháp. Cho nên cần phải nghiên cứu một cách rõ ràng sâu sắc, không nên chấp trước mọi chuyện, mọi việc. HỄ CHẤP TRƯỚC THÌ MÌNH KHÔNG GIẢI THOÁT, TỰ TẠI.

♥ "KHÁN PHÁ, PHÓNG HẠ, TỰ TẠI."
- KHÁN PHÁ: tức là nhìn suốt - Phóng Hạ tức là buông xả, vất bỏ. Hễ khán phá thì hiểu suốt rõ ràng mọi sự; hễ phóng hạ thì giải thoát; hễ giải thoát thì mới chân chánh tự tại.
KHÔNG GIẢI THOÁT THÌ KHÔNG THỂ TỰ TẠI ĐƯỢC. TỰ (MÌNH) MÀ KHÔNG TẠI THÌ THA (KẺ KHÁC) TẠI. THA TẠI TỨC LÀ VỌNG TƯỞNG ĐẦY DẪY.

>> Nếu theo mặt chữ mà nói thì đầy ý nghĩa:
THA TẠI: tức là người khách chiếm đoạt cương vị người chủ; người chủ bây giờ không còn làm chủ nhà nữa. Các vị chú ý điểm đó: Người chủ mà không quản lý được nhà mình thì thật là điên đảo! Chuyện gì cũng sẽ không có quy củ!

PHÓNG HẠ: tức là giải thoát, nghĩa là đã tốt nghiệp trường Giới Luật rồi, và đã ra khỏi nhà phiền não, vô minh. Khi tốt nghiệp, lãnh bằng cấp chứng nhận tức là đã giải thoát. Có giải thoát thì mới tự tại; nếu tự mà không tại thì tha tại! Giặc mà lại thì bao nhiêu vật báu trong nhà đều bị y vét sạch cả. THA TẠI: TỨC LÀ VÔ MINH, VỌNG TƯỞNG, PHIỀN NÃO, THIÊN MA, NGOẠI ĐẠO, QUỶ QUÁI. NẾU MÌNH KHÔNG THỂ CHĂM SÓC ĐƯỢC NHÀ CỦA MÌNH THÌ ĐƯƠNG NHIÊN KẺ KHÁC SẼ CHIẾM ĐOẠT. Cho nên các vị phải hết sức chú ý, cẩn thận: NHẤT ĐỊNH LÀ PHẢI TỰ TẠI!

NHƯNG MUỐN TỰ TẠI THÌ TRƯỚC HẾT MÌNH PHẢI NHÌN CHO XUYÊN THỦNG, PHẢI THẤU SUỐT RÕ RÀNG MỌI SỰ:
"Nguyện tiêu tam chướng, trừ phiền não,
Nguyện đắc trí huệ chân minh liễu,
Phổ nguyện tội chướng tất tiêu trừ,
Thế thế thường hành Bồ Tát Ðạo."
NGHĨA LÀ:
"Nguyện tiêu ba chướng, sạch phiền não,
Nguyện đạt trí huệ, thật suốt rõ,
Tất cả tội chướng nguyện tiêu trừ,
Ðời đời luôn tu Bồ Tát Ðạo."

>> ĐÓ LÀ TỰ TẠI, TỰ LÀM CHỦ CHÍNH MÌNH. NẾU MUỐN GIẢI THÍCH MỘT CÁCH SÂU XA THÌ TỰ MÀ KHÔNG TẠI TỨC LÀ PHẬT TÁNH KHÔNG HIỆN TIỀN; KHI ĐÓ MA VƯƠNG NGỰ TRỊ BÊN TRONG NHÀ, VÀ CHÍNH MÌNH BỊ LỤC TẶC XÂM PHẠM, NÊN DÙ MUỐN VỀ NHÀ CŨNG VỀ KHÔNG ĐẶNG. Do đó từ sáng đến tối, mình cứ luôn luôn có ý nghĩ phạm giới. Tuy chưa thật sự phạm giới, nhưng lúc nào cũng có tư tưởng phạm giới, vậy không phải ngu si thì là gì?

Cho nên tự mà không tại thì bị giặc xâm phạm; tự mà tại thì mới làm được chủ nhà mình. Tự mà không tại thì không tự chủ, cứ như bị giòng nước trôi, tùy theo cảnh giới mà luân chuyển. HỢP VỚI NGƯỜI MÀ KHÔNG A DUA VỚI ĐÁM ĐÔNG, ĐÓ LÀ Ý NGHĨA KHÔNG BỊ CẢNH GIỚI LÀM LAY CHUYỂN.
>> Cho nên kẻ tu hành dụng công chẳng ở đâu khác: ngay nơi thân này, nơi mạng này, nơi tánh này. Làm chuyện gì mình cũng phải thấu suốt rõ ràng. Ðược vậy mình sẽ không làm chuyện hồ đồ, mà sẽ đạt đến chỗ tri hành hợp nhất!

CỐ ĐẠI LÃO HT TUYÊN HÓA - KHAI THỊ 2
(Vạn Phật Thành ngày 16 tháng 9 năm 1982)